Thứ Hai, 9 tháng 1, 2017

Bí quyết quản trị nhân sự của huyền thoại startup

Năm 35 tuổi, Jim Koch bất ngờ xin nghỉ việc tại Tập đoàn tư vấn Boston Consulting Group để thành lập Công ty bia Boston Beer Company, với trụ sở chính là căn bếp của gia đình.
Và 30 năm sau, Boston Beer Company đã trở thành một trong những công ty sản xuất bia hàng đầu ở Mỹ, trong khi Jim Koch trở thành tỉ phú với khối tài sản hiện tại ước tính hơn 1,3 tỉ USD (theo danh sách công bố năm 2016 của tờ Forbes).

Câu chuyện thành công trên của Jim Koch, đã trở thành hình mẫu điển hình, truyền cảm hứng cho rất nhiều công ty startup sau này và chính vì lý do đó mà tờ Forbes đã không ngần ngại gọi ông là huyền thoại startup của nước Mỹ.

Trong một bài trả lời phỏng vấn mới đây trên kênh CNBC, Jim Koch chia sẻ những bí quyết quản trị khác biệt, điều đã giúp ông biến một công ty startup thành một doanh nghiệp thành công, đặc biệt trong một thị trường cạnh tranh khốc liệt như thị trường bia ở Mỹ, nơi tồn tại toàn những gã khổng lồ như Heineken, Anheuser-Busch InBev (sở hữu các sản phẩm bia như Budweiser, Bud Light)…

Thuê những người có tư duy “ngoài chiếc hộp”

Jim Koch từng học 8 năm tại trường đại học danh tiếng Harvard, sở hữu tới hai tấm bằng đại học danh giá, là J.D (Luật, pháp lý) và MBA (Quản trị kinh doanh), thế nhưng người đầu tiên mà Jim Koch tuyển dụng lại là cô thư ký cũ Rhonda Kallman, người từng làm việc với ông ở Boston Consulting Group, một cô gái mới bước sang tuổi 23 và không có kinh nghiệm gì về bia.

“Khi mới bắt đầu, tôi hoàn toàn có thể tuyển dụng những người có bằng MBA, những người có từ 5-10 năm kinh nghiệm, để làm việc cho mình, thế nhưng tôi đã không làm vậy. Với tôi, một bản lý lịch đẹp không quan trọng bằng năng lượng, sự sáng tạo và lòng quyết tâm mà ứng viên đó thể hiện. Tôi luôn thích những người có tư duy vượt ra ngoài chiếc hộp. Và quyết định tuyển dụng đầu tiên của tôi, Rhonda Kallman, là một trong những quyết định tuyển dụng tốt nhất mà tôi từng thực hiện”.

Theo Jim Koch, trong 15 năm gắn bó với Boston Beer Company, Rhonda Kallman luôn giữ một vai trò vô cùng quan trọng. Cô luôn nỗ lực để hiểu khách hàng, hiểu những quán bar, hiểu tất cả những hãng bia đối thủ trên thị trường.

Cô cũng chính là người hiện thực hóa mục tiêu bán hàng của Jim Koch bằng cách xác định cụ thể 100 quán bar sẽ là khách hàng mục tiêu của sản phẩm bia Samuel Adams (sản phẩm bia đầu tiên được công ty giới thiệu), xây dựng nên đội ngũ bán hàng cho công ty. Cô cũng là người kiên trì theo đuổi những mục tiêu của công ty đến cùng.

“Chính tư duy vượt ra ngoài khuôn khổ, sự hăng hái và nguồn năng lượng vô tận của Rhonda Kallman đã giúp tôi rảnh tay để tập trung tối đa vào việc sản xuất bia và các hoạt động khác”.

Giúp tất cả nhân viên hiểu rõ công ty

Trong phong cách quản trị của Jim Koch, tất cả nhân viên, dù ở phòng ban nào, cũng đều phải hiểu được công ty đang kinh doanh thứ gì và giá trị của sản phẩm đó ra sao trên thị trường. Cụ thể, Jim Koch luôn muốn toàn bộ nhân viên công ty hiểu được tinh thần của nghề làm bia cũng như các khía cạnh khác nhau của nghề này.

Theo đó, Jim Koch thường phát động các cuộc thi trong nội bộ công ty, một cuộc thi tiêu biểu trong số đó là thi ủ bia tại nhà (home-brew kits) cho mọi nhân viên để khuyến khích họ sáng tạo những hương vị mới. Sau mỗi năm, sản phẩm bia tại nhà của hàng trăm nhân viên sẽ được tập hợp lại để chấm điểm dưới một quy trình khắt khe và chuyên nghiệp, từ đó chọn ra một người chiến thắng.

Công thức chiến thắng sẽ được công ty áp dụng, đưa vào sản xuất và phân phối thí điểm trên khắp nước Mỹ. Ngoài ra, vỏ chai bia đó sẽ được in tên và hình ảnh của chính người sáng tạo ra nó.

“Điều làm tôi tự hào nhất, trong cuộc thi này, không phải là những công thức bia mới, mà đó là những người chiến thắng cuộc thi thường đến từ các phòng ban như kế toán, bán hàng, kỹ thuật… – những người luôn bị xem là suốt ngày chỉ cắm đầu vào chiếc điện thoại hay màn hình máy tính, trong khi những gã chuyên ủ bia, những gã ngày qua ngày tiếp xúc với sản phẩm của công ty, thì lại chẳng mấy khi được đề tên lên bảng vàng”.

Tuyển dụng chậm, sa thải nhanh

Một trong những quy tắc quản trị làm nên tên tuổi của Jim Koch, chính là tuyển dụng nhân sự một cách chậm chạp nhưng sa thải nhân viên một cách nhanh chóng.

“Chúng tôi có một quy tắc, đó là tuyển dụng chậm và sa thải nhanh. Sở dĩ việc tuyển dụng luôn mất thời gian, vì chúng tôi phải tạo ra một quy trình phỏng vấn tỉ mỉ, kỹ lưỡng, chi tiết để tìm ra người có những tố chất, kinh nghiệm, những biểu hiện phù hợp với tính chất và đặc thù mà vị trí còn trống đòi hỏi. Chúng tôi luôn cố gắng thuê những nhân viên ở một đẳng cấp cao hơn mức trung bình của toàn công ty, đồng thời có lộ trình cụ thể để theo dõi và thúc đẩy sự phát triển của họ trong tương lai. Chúng tôi không bao giờ thuê một ứng viên do sự gấp rút của thời gian”.

Jim Koch cũng nói vui, kỷ lục hiện nay cho thời gian thuê một nhân viên của công ty thuộc về một cô gái tên là Andrea, khi Jim Koch cùng đội ngũ của mình mất tới 18 tháng, trải qua hàng ngàn hồ sơ và hàng trăm cuộc phỏng vấn, mới tìm ra cô.

“Và cũng chính bởi chúng tôi đã có quy trình và kế hoạch rất cụ thể từ trước cho các vị trí, nên khi một nhân viên có vấn đề, chúng tôi có thể biết ngay mình cần làm gì để chấn chỉnh cũng như đưa ra những đánh giá nhanh chóng cho việc có nên giữ người ấy lại công ty hay không. Bởi nhân sự là một vấn đề vô cùng quan trọng, nên bạn càng chậm giải quyết vấn đề chừng nào, thì tác hại mà nó gây ra sẽ càng lớn chừng đó”.

Theo PHẠM TÚ
Doanh nhân Sài Gòn

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2017

Khởi nghiệp: đừng bao giờ tuyển người chưa có kinh nghiệm.

Nhiều người khởi nghiệp kinh doanh thường lựa chọn tuyển dụng người chưa có kinh nghiệm vì mấy lý lẽ sau:
- Thứ nhất, là doanh nghiệp khởi nghiệp chưa có thương hiệu, chưa có tên tuổi nên việc tuyển dụng khó khăn, nguồn ứng viên vừa ít lại vừa thiếu chất lượng.
- Thứ hai, doanh nghiệp khởi nghiệp thường tiết kiệm chi phí nên tuyển người chưa có kinh nghiệm nhằm giảm chi phí nhân sự.

Chính vì vậy đa số các công ty khởi nghiệp lựa chọn sinh viên mới ra trường để tuyển dụng rồi đào tạo và hy vọng sẽ phát triển thành nhân sự giỏi.

Khởi nghiệp đừng bao giờ tuyển người chưa có kinh nghiệm.
Tôi cũng có suy nghĩ về cách tuyển người như vậy cách đây hơn 8 năm, với công ty khởi nghiệp đầu tiên và đã giải thể 6 năm trước. Khi ngẫm lại, tôi chợt nhận ra “tại sao tôi phải làm việc với những đứa trẻ và hy vọng họ sẽ khá lên”.

Tôi dùng từ đứa trẻ để minh họa sự thiếu kinh nghiệm.

Hãy dừng lại một chút để hiểu rõ về định nghĩa của tôi về hai chữ kinh nghiệm.

“Kinh nghiệm là sự từng trải, sự trải nghiệm thực tế ở cuộc sống. Đó là cách hành xử ở cuộc sống từ việc học hành, làm việc nhóm, công tác xã hội, việc làm thêm, việc làm chính thức…”. 

Vì vậy, đối với tôi một người ra trường dù có 5 năm vẫn chỉ là người “chưa có kinh nghiệm” hay cậu sinh viên vừa ra trường vẫn là “người có kinh nghiệm già dặn” nếu cậu ấy đã biết cố gắng ngay trong ghế nhà trường.

Tại sao làm khởi nghiệp đừng bao giờ tuyển người chưa có kinh nghiệm?

Bởi, 

Một, làm khởi nghiệp bạn không có nhiều tiền, bạn không có trường vốn (công ty lớn thường lấy lãi từ mảng kinh doanh tốt để đầu cho mảng mới nên rất trường vốn), nên bạn cần kiếm tiền ngay, nếu không bạn sẽ chết rất nhanh. Người chưa có kinh nghiệm thường chỉ đốt tiền của bạn ít khi giúp bạn kiếm được tiền.

Hai, bạn làm khởi nghiệp chứ bạn không phải là “nhà trường thứ hai” để đào tạo người chưa có kinh nghiệm trở thành có kinh nghiệm. Bạn biết đấy, với thị trường lao động khốc liệt, với tính cách người Việt hiện nay, nếu bạn đào tạo ra một nhân sự giỏi, rất nhanh nhân sự ấy sẽ vào công ty có thương hiệu lớn, thật đấy!

Ba, người chưa có kinh nghiệm thường không “lì đòn, lì lợm”, mà đây là tố chất “cần có nhất” với nhân sự công ty khởi nghiệp. Người chưa có kinh nghiệm thường hay “vỡ mộng” với thực tế phũ phàng của thị trường, phát sinh tư duy tiêu cực, chính sự “vỡ mộng – tư duy tiêu cực ấy” làm hệ thống rệu rã.

Nhưng tuyển người có kinh nghiệm quá khó, mặt khác lương bổng lại cao, làm sao doanh nghiệp khởi nghiệp làm được?

Tôi lấy ví dụ này: bạn tuyển một người chưa có kinh nghiệm với chi phí 5 đồng, hiệu quả đạt được là 4 đồng, cách khác bạn nhận một người có kinh nghiệm với chi phí 10 đồng, hiệu quả đạt được luôn hơn 15 đồng. Và bạn thấy rõ, cái nào tốt hơn rồi chứ!?

Tiếp tục, tôi tiết lộ “một bí mật”: các công ty càng có thương hiệu thì càng trả lương thấp so với năng suất của người lao động. Với 10 đồng trả cho người lao động thì gần như họ sẽ vắt kiệt sức nó. Thông thường chỉ những người thích sự “ổn định, yên ổn”, thích có “cảm giác an toàn” họ mới tồn tại với công ty lớn cả đời. Còn những người tài năng, thích đổi mới sáng tạo, gần như họ sẽ nghỉ việc khi đạt được mục tiêu nào đó. Và dĩ nhiên, công ty khởi nghiệp tuyệt đối không “hợp tác” với những người thích “cảm giác an toàn” nhé, điều đó giết chết bạn rất nhanh đấy, vì khởi nghiệp là sự thay đổi liên tục còn công ty lớn là tính ổn định, khác nhau “một trời một vực”. Tôi khuyên bạn, chỉ nên tìm kiếm với những người “tài năng, thích đổi mới sáng tạo” để hợp tác. Chia sẻ thêm, tôi từng làm tại 3 công ty rất lớn tại Việt Nam với mức doanh thu 1.000 tỷ đồng/năm và tôi thấu hiểu điều này.

Từ đó, bạn làm khởi nghiệp, bạn cần chi trả lương thật cao để tuyển dụng, tốt hơn là cần cao hơn cả công ty lớn. Bạn đừng quá chú trọng vào mặt chi phí, hãy tập trung vào mặt hiệu quả của “người có kinh nghiệm”. Thêm nữa, bạn hãy nhớ người phù hợp với doanh nghiệp khởi nghiệp là người “lì đòn, lì lợm”, luôn mong muốn “đổi mới, sáng tạo” chứ không phải là người “có kinh nghiệm làm công ty thật to, thật oách, người chỉ thích nói mà ít hành động” nhé.

Trả lương cao để tuyển dụng người có kinh nghiệm, nhưng nếu hiệu quả làm việc của họ không đạt thì sao, có phải là tốn quá nhiều chi phí không?

Tôi nhắc lại, hãy tập trung vào hiệu quả thay vì vào chi phí, vì điều này là sai lầm phổ biến của việc tuyển dụng trong doanh nghiệp khởi nghiệp.

Còn việc tuyển người có kinh nghiệm nhưng không đạt thì bạn hãy xem lại 2 yếu tố cơ bản. Một, bạn đã tuyển đúng người cho công việc chưa, bạn đã có quá vội vàng? Hai, doanh nghiệp khởi nghiệp của bạn đã tạo ra “đủ đất để diễn” đến người có kinh nghiệm chưa?

Đừng vội vàng tuyển dụng vì thiếu người, đừng vội vàng tuyển dụng vì profile của người đó “quá oách”, đừng vội vàng tuyển dụng vì “nghe nói” người đó tài năng… mà hãy nhìn vào cách người đó đã làm với những nguồn lực đã có. Bạn thấy đó, làm khởi nghiệp có rất ít nguồn lực (tài lực, nhân lực...) nên người phù hợp với khởi nghiệp là người có khả năng phát huy tối ưu những nguồn lực ít ỏi đó.

Bạn làm khởi nghiệp, bạn càng cần tuyển dụng kỹ lưỡng, đừng vội vàng. Nhớ nhé, cần thật kỹ lưỡng!

Còn vấn đề “tạo đất để diễn” là thế mạnh của doanh nghiệp khởi nghiệp vì doanh nghiệp khởi nghiệp khác hẳn với doanh nghiệp lớn có với cơ cấu nặng nề, thiếu linh hoạt. Bạn chỉ cần lắng nghe, quan sát, học hỏi bạn sẽ làm được điều đó.

Còn nếu bạn tuyển dụng sai chính bạn mới là người chịu trách nhiệm, không được đổ lỗi cho bất kỳ ai, cho bất cứ hoàn cảnh nào. Đó sẽ là bài học cho cách nhìn người và tuyển người của bạn.

Bài viết của anh Cao Trung Hiếu
Sáng lập và điều hành Dân Trí Soft.


ĐỌC THÊM

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Doanh nghiệp FDI chiếm 70% thị phần bán lẻ cửa hàng tiện lợi

Các doanh nghiệp nước ngoài chiếm 70% thị phần ở các kênh bán lẻ qua cửa hàng tiện lợi và một nửa thị phần qua hình thức bán hàng trực tuyến.
Thị trường bán lẻ cửa hàng tiện lợi
Theo báo cáo về tình hình thương mại trong nước của Bộ Công Thương, năm 2016, các doanh nghiệp FDI chiếm 70% thị phần bán lẻ qua cửa hàng tiện lợi; khoảng 17% thị phần qua trung tâm thương mại, siêu thị; 15% thị phần qua siêu thị mini và khoảng 50% thị phần qua các hình thức bán hàng trực tuyến, truyền hình, điện thoại…

"Gia tăng cạnh tranh đối với doanh nghiệp trong nước do sự gia tăng nhanh chóng nguồn hàng nhâp khẩu từ các nước nhờ giá thành rẻ hơn, chất lượng, mẫu mã đa dạng, cũng như sự gia tăng của các nhà cung cấp nước ngoài", báo cáo nêu rõ.
Thị phần bán lẻ qua trung tâm thương mại, siêu thị và siêu thị mini của các doanh nghiệp FDI chỉ chiếm 15-17%, doanh nghiệp nội vẫn còn dư địa để phát triển. Tuy nhiên, áp lực đè lên vai doanh nghiệp trong nước khá rõ ràng khi hàng loạt siêu thị lớn vào tay đại gia Thái Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc sau những thương vụ mua bán sáp nhập (M&A).

Cụ thể, trong năm 2015, Việt Nam có 525 thương vụ M&A, có giá trị trên 4,3 tỷ USD, tăng 40% so với năm 2014. Trong năm 2016 có khoảng gần 600 thương vụ với trị giá gần 6 tỷ USD.

Năm qua, có thể kể đến các thương vụ đình đám như Tập đoàn TCC của Thái Lan mua lại Metro Cash&Carry với 19 trung tâm trên cả nước và các bất động sản liên quan trị giá 655 triệu euro (tương đương 848 triệu USD). Ước tính Metro Cash & Carry chiếm khoảng 22% thị phần bán lẻ của Việt Nam.

Tập đoàn Central Group chi 1,05 tỷ USD mua lại hệ thống Big C gồm 33 siêu thị, trung tâm thương mại. Trước đó, năm 2015, Central Group cũng đã chi hơn 100 triệu USD thâu tóm nhà bán lẻ số một trên thị trường điện máy, là Nguyễn Kim.

Gần đây nhất, tập đoàn này đã chi 10 triệu USD mua lại mảng kinh doanh tại Thái Lan và Việt Nam của Zalora.

Hai nhà đầu tư liên quan của Tập đoàn đồ uống Singapore F&N thuộc sở hữu tỷ phú Thái Lan Charoen Sirivadhanabhakdi mới đây cũng đã mua thành công 78.378.300 cổ phần, tương ứng 5,4% vốn điều lệ Vinamilk (VNM), giá 144.000 đồng/cổ phần, trở thành nhà đầu tư chiến lược của Vinamilk.

Ngoài ra, các tập đoàn lớn như Lotte, Aeon… cũng đều có dự định mở rộng thị phần tại Việt Nam bằng cách tăng thêm trung tâm thương mại hay khu mua sắm.

"Nhiều chuyên gia nói mất thị trường bán lẻ ở kênh hiện đại, kênh truyền thống vẫn còn. Tuy nhiên, chúng ta không được chủ quan. Bức tranh thị trường bán lẻ Việt Nam hiện không sáng sủa lắm", Chủ tịch Hiệp hội siêu thị Hà Nội Vũ Vinh Phú trao đổi với Zing.vn.

Chính vì vậy, theo ông Phú, các doanh nghiệp sản xuất lẫn phân phối cần phải liên kết chặt chẽ lại với nhau để tăng tốc đầu tư, tận dụng được thế mạnh của mình, từ đó tạo được vị thế trên thị trường.

"Cái khó nhất cần vượt qua là sự kết nối giữa đơn vị sản xuất và nhà phân phối, đó là còn chưa kể phải vượt qua hàng giả, hàng nhái tràn lan trên thị trường", vị này khẳng định.

Theo thống kê của Bộ Công Thương, tổng mức bán lẻ hàng hóa và doanh thu dịch vụ tiêu dùng xã hội năm qua ước đạt 3,53 triệu tỷ đồng, tăng 10,2% so với 2015. Riêng doanh thu bán lẻ hàng hóa năm 2016 ước đạt 2,67 triệu tỷ đồng, chiếm 75,9% tổng mức tăng. Mức tăng cao nằm ở nhóm lương thực, thực phẩm (13,6%) và nhóm đồ dùng, dụng cụ, trang thiết bị gia đình (tăng 11,4%).

Doanh số thương mại điện tử bán lẻ của Việt Nam ước đạt 5 tỷ USD, tăng hơn gấp đôi từ 2,2 tỷ USD năm 2013 và chiếm trên 3% tổng mức bán lẻ, doanh thu dịch vụ tiêu dùng cả nước.

Theo Kiều Linh
Zing

Thứ Sáu, 6 tháng 1, 2017

Thất bại không đau đớn bằng từ bỏ ước mơ, hãy xem cách mà các CEO hàng đầu thế giới đứng lên từ thất bại để trưởng thành hơn

Những nhà lãnh đạo của các công ty, tập đoàn nổi tiếng thế giới như Johnson & Johnson, Ford, Honda… đều có những “cú vấp ngã” đau đớn khi còn trẻ. Nhưng cách họ vươn lên và đạt được thành công là điều mà chúng ta cần phải học tập.
James Burke, CEO Johnson & Johnson: Hãy cứ phạm sai lầm cho đến khi thành công

Bài học xương máu của James E. Burke, nhà lãnh đạo một trong những công ty lớn nhất thế giới - tập đoàn Johnson & Johnson, cũng bắt đầu từ những sai lầm thời trẻ. Khi còn là một giám đốc tiếp thị non kinh nghiệm, James E. Burke đã lập một chiến dịch quảng bá sản phẩm quy mô và tốn kém để tung ra thị trường 3 sản phẩm mới của công ty. Kết quả là cả 3 dòng sản phẩm đều thất bại.

Bất ngờ là Tổng giám đốc điều hành Johnson & Johnson lúc bấy giờ, Robert Wood Johnson, đã vui vẻ chúc mừng thất bại của Jame. Ông nói: "Kinh doanh nghĩa là đưa ra những quyết định và không làm sao tránh khỏi những quyết định sai lầm. Điều tôi cần ở cậu là đừng lặp lại sai lầm đó nữa nhưng hãy nhớ, cứ tiếp tục phạm sai lầm cho đến khi chúng ta có được những chiến lược thành công".

Henry Ford: Thành công từ những lần phá sản

Với đam mê máy móc, cơ khí, năm 1892 Henry Ford rời trang trại của gia đình và đảm nhận công việc bảo trì máy hơi nước cho một nhà máy của Công ty chiếu sáng Edison của nhà phát minh nổi tiếng Thomas Edison. Công việc tại đây giúp ông có cơ hội tiếp xúc với nhiều loại động cơ chạy xăng.

4 năm sau đó, ông đã lắp ráp thành công chiếc xe chạy bằng xăng đầu tiên có tên gọi "Quadricycle". 2 năm sau nữa, ông cho ra đời chiếc xe thứ 2. Lúc này, ông khao khát nghiên cứu sản xuất ô tô chạy xăng.

Sau khi được một lái buôn gỗ đầu tư tài chính, Henry đã thành lập công ty xe hơi đầu tiên. Thế nhưng công ty này chỉ hoạt động được một năm rưỡi thì phá sản vì không tạo ra được lợi nhuận.

Sau đó, ông bắt đầu mượn tiền từ bạn bè và người thân để thành lập công ty thứ 2. Nhưng cuối cùng, ông lại bị chính các cổ đông của mình đuổi khỏi công ty vì họ cho rằng cung cách quản lý của Ford kém hiệu quả.

Thất bại, chán chường nhưng ông không tuyệt vọng và nản chí. Một năm sau, Ford lập nên công ty thứ 3 - Ford Motor. Giờ đây công ty này đã trở thành một trong những tập đoàn sản xuất ô tô lớn nhất tại Mỹ.

Tân Tổng thống Mỹ Donald Trump: Từng bi đát hơn một kẻ ăn xin

Là con của một ông trùm bất động sản nổi tiếng ở New York, Donald Trump đã đạt được thành công từ rất sớm. Tuy nhiên, không phải lúc nào con đường của Donald Trump cũng trải hoa hồng và có những lúc vận may đã “ngoảnh mặt” với ông.

Sự nghiệp kinh doanh của Donald không ít lần lao đao với 4 lần phải tuyên bố phá sản. Từ một tỷ phú lẫy lừng trở thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng chất chỉ trong một đêm không còn là chuyện lạ với Trump.

Tình cảnh bết bát nhất của Donald Trump là vào thời điểm cuối những năm 80 khi thị trường bất động sản Mỹ đóng băng, nhà cửa, văn phòng, khách sạn ế ẩm, không cho thuê được, khi nợ vay ngân hàng bủa vây tứ phía.

Ông đã phải bán rất nhiều tài sản để trả nợ nhưng vẫn không thấm tháp vào đâu vì theo một số nguồn tin khi đó con số nợ khổng lồ lên đến 5 tỷ USD. Sau này kể lại, ông đã ví von tình cảnh của mình lúc đó còn “bi đát hơn một kẻ ăn xin không nhà cửa trên đại lộ số 5 nổi tiếng của New York”.

Thế nhưng, vượt qua giai đoạn khủng hoảng khó khăn, Donald Trump vẫn vươn lên trở thành một trong những tỷ phú thế giới và là ông trùm bất động sản cực kì thành công ở Mỹ. Không những thế, trong cuộc tranh cử Tổng thống Mỹ 2016, mặc dù bị chỉ trích và đánh giá là yếu thế hơn bà Hillary Cliton, nhưng bằng những cố gắng và nỗ lực phi thường, một lần nữa ông Trump lại giành chiến thắng áp đảo trước đối thủ để trở thành Tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ.

Soichiro Honda, Nhà sáng lập Honda: Không bao giờ đầu hàng nghịch cảnh

Thất bại đầu tiên đến với Soichiro Honda khi ông vẫn đang là sinh viên. Tâm huyết và thức trắng đêm cho dự án nghiên cứu vòng tròn Posion, với ý định bán lại sản phẩm cho Toyota. Nhưng đến ngày hoàn thành, người ta nói với ông rằng vòng piston của ông không phù hợp với tiêu chuẩn của họ.

Thêm 2 năm tiếp tục tranh đấu và cải tiến, rồi một ngày ông đã thành công khi dành được hợp đồng với Toyota. Ông xây dựng một nhà máy để cung ứng sản phẩm cho Toyota. Nhưng vào thời điểm đó, chính phủ Nhật đang ráo riết chạy đua vũ trang và cần bê tông cho các công trình phòng thủ. Vì vậy, ông không có được số vật tư cần thiết cho việc xây dựng nhà máy của mình.

Vẫn không đầu hàng, ông đã phát minh ra một quy trình sản xuất bê tông để xây dựng nhà máy. Tuy nhiên, nhà máy của ông bị máy bay Mỹ oanh kích 2 lần và sắt thép càng trở nên là vật “xa xỉ phẩm” lúc bấy giờ.

Quyết không bỏ cuộc, ông thu lượm những can xăng thừa bị quân đội Mĩ bỏ lại và nó trở thành thứ vật liệu mới giúp ông tái thiết lại xưởng sản xuất của mình. Thế nhưng một trận động đất xảy ra và nhà máy lần thứ 3 bị phá hủy.

Sau chiến tranh, sự thiếu thốn về xăng dầu đã buộc mọi người phải đi bộ hoặc sử dụng xe đạp. Soichiro nhận thấy cơ hội và chế tạo ra một động cơ nhỏ, gắn vào xe đạp của mình.

Ông đã viết thư cho 18.000 cửa hàng kinh doanh xe đạp và hỏi họ xem có thể ứng trước tiền ông xây dựng xưởng sản xuất của mình hay không. Đổi lại, họ sẽ được cung ứng những sản phẩm mới nhất về “xe đạp gắn máy”- xe máy. Cuối cùng, chiếc xe “Super Cub” cũng thành công và gây nên một cơn dư chấn thực sự ở Nhật.

Có thể nói, không nản chí trước thất bại đầu đời, không lặp lại những sai lầm trước đó, luôn mang một niềm tin mạnh mẽ để nắm lấy những cơ hội sau thất bại, chính là những bí kíp tạo nên thành công của các nhà lãnh đạo hàng đầu thế giới.

Khánh Ly
Theo Trí Thức Trẻ

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2017

Hướng dẫn tạo phí phục vụ (phụ thu) trong phần mềm cafe, nhà hàng, quán karaoke của Dân Trí Soft.

Những dịp ngày lễ, tết các quán cafe, nhà hàng, quán karaoke để bù đắp chi phí nhân sự, chi phí nguyên vật liệu tăng giá nhiều lần (gấp đôi có khi lên đến gấp 5), quán vẫn cố gắng duy trì đúng mức giá niêm yết và chỉ cần phụ thu thêm (phí phục vụ) để khách hàng cùng san sẻ. Khi đó thực hiện trong phần mềm quản ý quán cafe, nhà hàng, quán karaoke Dân Trí Soft như thế nào? Và đây là hướng dẫn chi tiết.
Bước 1: Thực hiện việc order món ăn/thức uống như bình thường.

Bước 2: Thực hiện việc tính phí phục vụ như sau (xem hình để rõ hơn):
- Nhấn nút Mở rộng ở bên dưới màn hình tính tiền (hoặc nhấn phím tắt F2)
- Trường Phí phục vụ: bạn gõ vào số % hoặc số tiền phục vụ, sau đó nhấn nút close X ở góc trên hoặc nhấn vào nút Mở rộng lần nữa, hoặc nhấn F2 để thu nhỏ màn hình tính Phí phục vụ.
Khi đó hóa đơn đã được thêm vào mục Phí phục vụ.
Bạn chỉ cần nhấn In hóa đơn để tạo phiếu tính tiền, kết quả mẫu in phiếu tính tiền như ảnh ở bước 3


Bước 3: Kết quả đạt được khi in hóa đơn tính tiền.
Link đăng ký để download phần mềm tính tiền quán cafe, nhà hàng miễn phí dành cho quán nhỏ.
www.PhanMemCaPhe.com - www.PhanMemKaraoke.net

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Thế giới kinh doanh chỉ tồn tại 3 loại người: Nếu muốn giàu có, bạn phải trở thành ông chủ!

David Bach nổi tiếng là triệu phú tự lập và nhà cố vấn tài chính tài ba người Mỹ. Ông chính là nhà sáng lập công ty truyền thông FinishRich Media, đồng thời là tác giả của cuốn “Triệu phú tự động”, một trong những cuốn bán chạy nhất New York Times.
Thế giới của một nhà kinh doanh chỉ tồn tại 3 loại người: Khách hàng, những người làm việc tại đây với mức lương tối thiểu và những người làm chủ nơi này.
Trong một cuộc phỏng vấn gần đây với tờ Business Insider, triệu phú tự lập nghiệp David Bach đã chia sẻ, từ khi còn là một đứa trẻ, ông đã được nghe kể về nhiều vấn đề đầu tư tài chính. Bởi vì cha ông là một nhà cố vấn tài chính và môi giới chứng khoán.

Mặc dù có cha là “người trong nghề” nhưng bài học đầu tiên về tiền và đầu tư mà David Bach được học lại từ bà ngoại của ông. Năm 7 tuổi, David Bach lần đầu tiên được đi cùng với bà ngoại đến McDonalds. Khi David Bach đang ăn thì bà ngoại đã nói với ông: “Thế giới của một nhà kinh doanh chỉ tồn tại 3 loại người. Những người khách hàng đến đây ăn giống như cháu, những người làm việc tại đây với mức lương tối thiểu và những người làm chủ nơi này. Và nếu muốn giàu có, cháu phải trở thành người làm chủ”.

Đó là bài học đầu tiên trong đời khiến David Bach “khắc cốt ghi tâm” để nỗ lực hết mình trở thành ông chủ của FinishRich Media. Nó đã trở thành động lực thúc đẩy ông khởi nghiệp như một nhà đầu tư, thay đổi suy nghĩ và quan niệm về kinh doanh, lãnh đạo.

Thực tế, David Bach khiến nhiều người phải ngạc nhiên với tài năng trong đầu tư tài chính của mình. Ông đã chứng mình một điều rằng, đầu tư khôn ngoan là sự đầu tư sớm và thường xuyên hơn là cố gắng tính toán thời gian thị trường và tận dụng lợi thế biến động.

“Nếu bạn chỉ tiếp cận đầu tư một cách tẻ nhạt, nhàm chán và đầu tư theo hệ thống hai tuần một lần rồi lại bỏ đó thì tốt nhất là bạn không nên làm một nhà đầu tư”, David Bach chia sẻ những kinh nghiệm khi làm một nhà đầu tư cũng như cố vấn tài chính.

Trong đó, chìa khóa quan trọng mà David Bach khuyên các nhà đầu tư là phải chi trả cho bản thân mình đầu tiên: “Tiền nên được luân chuyển trước khi bạn có thể chạm đến nó, đó là cách sự giàu có thực sự được tạo nên”.

Chính bản thân ông cũng đã bắt đầu tiết kiệm 1% tổng thu nhập của bản thân từ những năm 20 tuổi, sau đó tăng dần đến mức 20% như hiện tại. Tiết kiệm số tiền kiếm được trong một giờ mỗi ngày, đó là một cách tiết kiệm thông minh để không bao giờ phải lo lắng đến vấn đề tiền bạc.

Chẳng hạn như, nếu bạn có thể làm ra 50.000 USD với một công việc toàn thời gian và làm việc 40 giờ đồng hồ mỗi tuần, bạn sẽ phải tự trả cho bản thân khoảng 2.080 giờ làm việc một năm, trung bình khoảng 25 USD một giờ. Cứ tiết kiệm như thế, bạn sẽ có một con số khổng lồ trong tài khoản.

Sau đó, tự động hóa tài khoản của bạn để một phần chuyển đến khoản tết kiệm hưu trí hoặc khoản tiết kiệm dự phòng. Phần còn lại có thể tiếp tục đầu tư để đảm bảo rằng tiền của bạn sẽ tăng theo cấp số nhân.

Theo Nguyễn Linh
Trí Thức Trẻ

Thứ Hai, 2 tháng 1, 2017

Mở quán cafe, hot đấy nhưng đừng ảo tưởng!

Một người bạn của tôi thường nói rằng, nhiều người mới kinh doanh thường chỉ nghĩ đến vị ngọt khi thành công nhưng lại ít khi nghĩ đến trái đắng lúc thất bại. Bởi vậy khi còn thiếu về tài chính, kinh nghiệm cũng như các mối quan hệ, nhiều bạn vẫn ảo tưởng cho rằng thành công sẽ mỉm cười với mình.
Mở quán cafe, hot đấy nhưng đừng ảo tưởng.
Những câu chuyện về mở quán cafe

Sau một thời gian ấp ủ ý tưởng cũng như dành dụm vốn, vay mượn gia đình thì Tuấn bắt đầu mở quán cà phê, đây cũng là mong ước của Tuấn từ khi còn là sinh viên. Nhưng chỉ khi thực sự kinh doanh thì rất nhiều vấn đề nảy sinh ngoài sự chuẩn bị. Rồi dần dần, chỉ sau chưa đến 3 tháng thì quán của Tuấn đóng cửa. Khi này Tuấn mới thực sự cảm thấy việc kinh doanh này khó hơn rất nhiều so với mình tưởng tượng.

Với số vốn không nhiều nên Tuấn rất cẩn thận trong việc chi tiêu vốn. Hằng ngày Tuấn phải chạy dọc theo các con đường để tìm địa điểm. Ngoài việc phải đi vào các nhà dân để hỏi thăm thì Tuấn còn chịu khó lên các trang rao vặt để tìm thêm. Tuy nhiên, do tìm thấy một mặt bằng có diện tích khá rộng rãi và lại giá thuê không cao, Tuấn đã đồng ý thuê lại mặt bằng này. Sau này nghĩ lại Tuấn mới nhận ra mình đã quá vội vàng khi thuê mặt bằng vì khu vực này hơi khuất, ít người qua lại và cũng xa các khu vực khác, nên hầu như rất ít người kinh doanh ở đây.

Tiếp đó, Tuấn dành phần lớn số vốn mình có cho việc thiết kế cho quán. Với phương châm là độc đáo để thu hút khách hàng. Khi bắt đầu kinh doanh, những ngày đầu doanh thu đa phần đến từ bạn bè của Tuấn đến ủng hộ. Nhưng dần dần rồi bạn bè cũng vắng dần. Doanh thu rớt không phanh. Tuấn thật sự thấy lo lắng. Vì trước khi kinh doanh cứ nghĩ là mở quán rồi sẽ có khách dần, doanh thu bù chi phí, ai ngờ.

Rồi các vấn đề thu chi,tiền nhà, chi phí vận hành. Tuấn mất hết phương hướng chỉ sau hơn một tháng. Cứ nghĩ là làm một quán có thiết kế đặc trưng để gây ấn tượng với khách hàng nhưng hiệu quả nhận lại không được bao nhiêu. Tuấn tìm đến vài anh chị từng mở quán xin lời khuyên nhưng không hiệu quả. Vốn cạn dần và cuối cùng thì Tuấn quyết định đóng cửa quán, chấp nhận chịu mất 2 tháng tiền đặt cọc cho nhà chủ.

Một câu chuyện khác là Kiên, cũng mở quán kinh doanh cà phê. Ban đầu Kiên thuê một mặt bằng nhỏ nhưng mặt tiền đường và khá đẹp. Quán nhanh chóng phát triển và có nguồn thu ổn định. Những sau đó vấn đề bắt đầu nảy sinh khi phía nhà chủ làm khó. Họ liên tục đòi tăng tiền nhà và sẵn sàng hủy hợp đồng. Vì vẫn muốn bám trụ kinh doanh nên Kiên đành chấp nhận làm hợp đồng mới. Nhưng sự việc vẫn tiếp diễn với chiều hướng bất lợi hơn cho Kiên, dẫn tới việc Kiên phải rút lui và chấp nhận khoản bồi thường hợp đồng.

Kinh doanh cafe, khó muôn đường

Kinh doanh cà phê là một lĩnh vực khá hot với nhiều bạn trẻ. Song việc kinh doanh nào cũng vậy, bạn phải chịu rất nhiều vấn đề phát sinh cũng như sự cạnh tranh từ các đối thủ. Nếu không có sự chuẩn bị cũng như khả năng tính toán và linh động tốt thì rất khó để bám trụ lại được.

Nếu bạn muốn mở quán kinh doanh thì bạn nên tập làm quen với việc tính toán các chi phí ngay từ trước. Từ việc giá thuê mặt bằng, thiết kế, chi phí vận hành hay thời gian hoàn vốn đầu tư ban đầu. Sau đó hãy mang bản tính chi phí này đến hỏi những người đang hoặc đã kinh doanh để nhờ họ xem và nhận xét. Từ đó điều chỉnh cho phù hợp.

Nôn nóng trong việc thuê mặt bằng cũng là một điều không nên. Các bạn thường chỉ đặt mục tiêu là thuê được mặt bằng ngay rồi triển khai kế hoạch. Tuy nhiên, chọn mặt bằng như chọn vợ vậy các bạn ạ. Phải biết mình cần những gì để có thể chọn được mặt bằng đáp ứng được những tiêu chí đó. Bạn nên ghi một danh sách những yêu cầu của bản thân về mặt bằng mà mình muốn nhắm tới rồi tìm đến những địa điểm phù hợp.

Một người bạn của tôi thường nói rằng, nhiều người mới kinh doanh thường chỉ nghĩ đến vị ngọt khi thành công nhưng lại ít khi nghĩ đến trái đắng lúc thất bại. Bởi vậy khi còn thiếu về tài chính, kinh nghiệm cũng như các mối quan hệ, nhiều bạn vẫn ảo tưởng cho rằng thành công sẽ mỉm cười với mình. Đó là một suy nghĩ thiếu chín chắn.

Và khi còn thiếu những kinh nghiệm trên thì lời khuyên là bạn nên dành thời gian để học hỏi kinh nghiệm quản lý cũng như phát triển mối quan hệ. Với việc này thì bạn sẽ nhanh chóng lấp đầy khoảng trống kinh nghiệm và có sự chuẩn bị chu đáo cho các kế hoạch kinh doanh của mình trong tương lai.


Lê Nhật Luân
Theo Trí Thức Trẻ